Menu
Menu
Loading...

TIN TỨC

CUỘC TÌNH NÀO CŨNG LÀ CUỘC TÌNH ĐẦU TIÊN

28/03/2026
CUỘC TÌNH NÀO CŨNG LÀ CUỘC TÌNH ĐẦU TIÊN

"Tình yêu và tri thức có chung một điểm tựa: Càng đào sâu, ta càng thấy mình dường như chỉ mới bắt đầu."

Tối hôm qua, giữa không gian bao la tĩnh mịch ở nơi tận cùng thế giới, có một người anh trong đoàn Nam Cực nhấp ly rượu vang và nói với tôi rằng: "Anh thấy Trường tham gia nghe các buổi thuyết trình của các chuyên gia trên tàu Albatros rất tích cực, không biết mệt mỏi.

Tôi giật mình, thật là nể anh, vì dù có những lúc tôi không thấy anh tham gia, nhưng anh biết tất cả những hoạt động của tôi.

Câu nói ấy của anh, bất chợt khiến tôi nhớ lại cách đây vài tháng trong chuyến đi Syria, cũng có một người bạn đồng hành từng tò mò hỏi tôi: "Trường này, làm nghề hướng dẫn, đưa khách đi bao nhiêu năm, có một nơi nào mà mình đi hoài rồi thấy chán không? Vì lúc đó mình đã biết hết trơn những kiến thức về vùng đất đó rồi, nó đâu còn gì bí ẩn để mà khám phá nữa?"

Hai câu nói, hai bối cảnh khác nhau, nhưng đêm về lại gợi cho tôi bao suy nghĩ...

Không biết do tôi lập dị hay sao, mà với tôi thì bất cứ là vùng đất nào, dù đi lần đầu hay đã đặt chân đến rất nhiều lần, tôi đều thấy mọi thứ thật tươi mới và háo hức. Nếu được diện kiến một vùng đất lần đầu tiên, con tim và tâm hồn tôi sẽ rộn rã, hừng hực sức sống như một chàng trai mới biết yêu lần đầu. Kỹ năng yêu lúc ấy có thể chưa thực sự thuần thục, sự cọ xát thực tế có thể còn bỡ ngỡ, nhưng chính sự nhiệt huyết, chân thành và sức trẻ vươn lên mãnh liệt sẽ mang lại cho "người tình" một cảm giác ngất ngây, trong trẻo đến vô ngần.

Còn với những vùng đất mà tôi đã quay lại nhiều lần thì sao? Cảm xúc ấy không hề phai nhạt hay trở nên nhàm chán như người ta vẫn tưởng. Trái lại, nó giống như tình yêu của một gã trai trung niên sành sỏi và điêu luyện. Gã không vồ vập, không ồn ào hay phô trương ngay từ lúc ban đầu. Gã biết cách nâng niu từng nét đẹp ẩn sâu, biết lắng nghe những thanh âm thầm kín nhất của đối phương. Tình yêu ấy bùng cháy dai dẳng, âm ỉ nung nấu qua từng ngày, để rồi vỡ òa và bùng nổ thăng hoa vào phút chót…

Và nếu mang ra so sánh, xem tình yêu của người mới yêu lần đầu hay tình yêu của kẻ đã yêu nhiều lần thì cái nào hay nhất? Thật là quá khó để trả lời. Bởi mỗi một "người tình" ở từng giai đoạn sẽ mang lại cho ta những cung bậc cảm xúc hoàn toàn khác biệt. Nhưng tựu trung lại, tất cả đều đê mê, nồng cháy và say đắm đến tận cùng.

Miên man trong dòng suy nghĩ, tôi phóng tầm mắt ra những tảng băng trôi ngàn năm tuổi đang lững lờ giữa vịnh biển. Tôi nhận ra một chân lý cho riêng mình: Trong nghiệp xê dịch này, cuộc tình nào cũng là cuộc tình đầu tiên. Thú thật, càng đi nhiều , tôi càng thấy Kiến thức của nhân loại là vô cùng tận, huống chi Nam Cực đâu chỉ là một khối băng trắng xóa lạnh lẽo. Nó là một bảo tàng vĩ đại của tự nhiên, nơi cất giữ những bí ẩn thiêng liêng của thế giới sinh vật cổ đại, của lịch sử Trái Đất và sự kiến tạo của lớp vỏ hành tinh. Một vùng đất mà mỗi lần quay lại, thiên nhiên lại bày ra một ngã rẽ mới, một sắc thái mới, thì làm sao ai dám tự vỗ ngực xưng tên rằng mình đã "biết hết"?

Nếu tôi kiêu ngạo cho rằng : tôi đã đi quá nhiều, có lẽ đôi khi lại chính là bức rèm tước đi cơ hội để vén bức màn đang che khuất đôi mắt tinh tế để nhìn thấu linh hồn của vạn vật noi đây.

Vì thế, tôi luôn mang giữ trong mình tâm thế "cuộc tình nào cũng là cuộc tình đầu tiên", nên dù là dẫn đoàn đi lần thứ 1 hay lần thứ 100, tôi đều chuẩn bị tất cả mọi thứ với một sự cẩn trọng và hồi hộp y như thuở ban sơ. Tôi không cho phép sự lặp lại biến mình thành một kẻ thợ hành nghề máy móc. Từng bản tin thời tiết, từng biến động của dòng hải lưu,... tất cả đều được quan sát bằng tình yêu của một kẻ đang say đắm trong ngày hẹn hò đầu.

Và cũng vì luôn xem mình là một đứa trẻ mới chập chững tiếp cận tri thức trước bà mẹ thiên nhiên vĩ đại, nên trên chiếc du thuyền Albatros này, tôi luôn luôn cố gắng làm người học trò cần mẫn nhất. Tôi say sưa tham gia không sót một buổi thuyết trình nào của các chuyên gia địa chất, các nhà sinh vật học hàng đầu thế giới. Có những kiến thức vi mô, những từ ngữ chuyên môn về lịch sử tự nhiên mới mẻ và xa lạ đến mức nghe xong, đầu óc tôi như "nổ đom đóm". Chẳng hạn như khi các chuyên gia giảng về "Kỷ Phấn Trắng" (Cretaceous period) – thời kỳ mà Nam Cực không hề có băng tuyết mà được bao phủ bởi những cánh rừng rậm rạp, hay những khái niệm về sự trôi dạt lục địa cổ Gondwana. Nghe xong, tôi lại phải lật đật mang sổ sách về phòng, hì hục tra lại từ điển, cặm cụi ghi chép để tự lấp đầy những lỗ hổng của chính mình.

Càng học, tôi càng thấy mình nhỏ bé. Và càng nhỏ bé, tôi càng trân trọng từng khoảnh khắc được đứng ở đây, được làm người kể chuyện, được mang những viên kim cương tri thức lấp lánh ấy dâng tặng cho những vị khách đồng hành trân quý của mình. Luôn luôn có những bất ngờ đang ẩn giấu, và những kiến thức mới mẻ vẫn luôn nằm đó, chờ đón những tâm hồn đủ khiêm nhường và tinh tế để khám phá.

Cám ơn anh, cám ơn những cô chú đồng hành đã cho em những cảm xúc và những cơ hội để tiếp thu những vốn sống mà cô chú anh chị đã sẻ chia.

Phải chăng, MUỐN ĐI NAM CỰC HAY THÌ HÃY ĐI CÙNG HAY TOUR!

Trương Trần!

 
  • Chia sẻ qua viber bài: CUỘC TÌNH NÀO CŨNG LÀ CUỘC TÌNH ĐẦU TIÊN
  • Chia sẻ qua reddit bài:CUỘC TÌNH NÀO CŨNG LÀ CUỘC TÌNH ĐẦU TIÊN

TIN TỨC KHÁC

Loading...
Zalo