TIN TỨC
PARAGUAY- VÙNG ĐẤT BÌNH YÊN
Là một trong những quốc gia có dân số khá ít trong khu vực Nam Mỹ, Paraguay có diện tích hơn 406.752 km2 nhưng dân số chỉ có 7 triệu.
Địa hình đất nước Paraguay khá bằng phẳng, nơi cao nhất cũng chỉ cao hơn mặt nước biển 1000m.
Thiên nhiên ưu đãi cho nơi đây những con sông mầu mỡ đầy phù sa. Những bình nguyên đất đỏ Bazan bạt ngàn xanh tốt. Một vùng đất yên bình xinh đẹp.

ĐỨNG LÊN TỪ ĐIÊU TÀN ĐỔ NÁT
Cũng như bao quốc gia Nam Mỹ khác. Paraguay cũng không nằm ngoài dòng chảy của lịch sử, vùng đất này cũng sớm bị Tây Ban Nha đô hộ từ thế kỉ thứ 16.
Sau gần 3 thập kỉ đô hộ, thì đến năm 1812 Paraguay giành được độc lập. Và đất nước này có được một giai đoạn ngắn để phát triển. Nhưng chẳng bao lâu sau thì đất nước này đã rơi vào một cuộc chiến khốc liệt. Lúc đó một mình Paraguay phải chống trả với ba nước láng giềng to lớn đó là Argentina, Brasil và Uruguay. Mặc dù cuộc chiến không cân sức , nhưng Paraguay đã chống trả quyết liệt. Và sau 5 năm ngoan cường chống trả thì đến năm 1870 Paraguay đã bị thua trận. Ngoài việc bị mất một số vùng lãnh thổ thì Paraguay còn bị thiệt hại nặng nề về nhân mạng. Nếu như trước chiến tranh Paraguay có 525.000 dân, thì đến năm 1871 Paraguay chỉ còn 221.000 dân, trong đó chỉ còn 28.000 nam giới. Phần lớn chỉ toàn là phụ nữ lớn tuổi và goá bụa. Để tái thiết đất nước và gầy dựng lại dân số, Paraguay phải mời gọi di dân từ khắp nơi, nhiều nhất là cộng đồng người Đức, Ý rồi đến Ba Lan, Ukraina, Nhật Bản, Hàn Quốc và cả những nước Ả Rập ...đến định cư. Trong giai đoạn này, sự pha trộn giữa các chủng tộc diễn ra mạnh mẽ, những người phụ nữ biết rằng với sự mất cân bằng giới tính trầm trọng thì họ khó mà có thể tìm được một người đàn ông cho riêng mình để lập gia đình. Cho nên họ được khuyến khích sinh con mà không cần phải lấy chồng...

Những người phụ nữ trong giai đoạn đó thật xứng đáng là những nữ anh hùng. Họ không chỉ phải lao động, phải tái thiết đất nước, mà còn phải sinh con để duy trì nòi giống. Họ vừa làm mẹ vừa làm cha để nuôi dạy con cái...một hoàn cảnh hết sức bi thương nghiệt ngã. Để rồi sau vài thập niên, đất nước Paraguay cũng đã khôi phục lại. Dân số đã được cân bằng về giới tính lẫn số lượng. Những ngày tham quan tuy ngắn ngủi, nhưng cũng đủ cho tôi cảm nhận được sự thanh bình trên đất nước xinh đẹp hiền hoà này.

NHỮNG TẬP TỤC VĂN HOÁ XA LẠ CỦA NGƯỜI XƯA
Asuncion, thủ đô và cũng là thành phố lớn nhất Paraguay ngày nay cũng không phải là thành phố phát triển nhất Nam Mỹ. Nhưng nó từng là thành phố được xây dựng đầu tiên tại Nam Mỹ.
Trong bảo tàng thành phố Asuncion, chúng tôi lắng nghe anh Marco- Hdv địa phương giới thiệu về quá trình hình thành và phát triển của thành phố. Vào năm 1537, TBN chiếm Paraguay, và 4 năm sau đó thành phố đầu tiên trên vùng Nam Mỹ được xây dựng tại Asuncion. Đến năm 1543 thì thành phố bị thiêu rụi bởi trận hỏa hoạn. Đến năm 1580 thì Buenos Aires được xây dựng và trở thành thành phố lớn nhất của Nam Mỹ. Trong bảo tàng chúng tôi nhìn thấy có khá nhiều tranh ảnh và hiện vật liên quan đến đời sống và văn hoá của những người dân nơi đây.
Hình ảnh ấn tượng khá sâu đậm cho du khách là những bức tranh vẽ chân dung của những thổ dân Aguari. Những khuôn mặt mang dáng dấp châu Á, những đường nét khắc khổ với đôi mắt trong vắt.

Qua những bức vẽ của người Tây Ban Nha, chúng tôi hiểu được phần nào về những tập tục và nghi lễ của thổ dân nơi đây. Bức ảnh đầu tiên thể hiện những cảnh sinh hoạt hàng ngày, vùng đất Paraguay khá mầu mỡ. Trong ngôi nhà lá đơn sơ, những người phụ nữ nằm trên võng đu đưa, trên đầu họ là trần nhà treo lủng lẳng nào trái cây hay cá khô, một cuộc sống nông nhàn trù phú.

Chỉ vào bức tranh kế tiếp, Marco giải thích đó là một nghi lễ mà khi nghe chúng tôi không kém phần thảng thốt. Đó là họ bắt nhốt những tù binh từ các bộ lạc thù địch. Những người đàn ông này khi bị nhốt vẫn được cho ăn uống hàng ngày đầy đủ. Đặc biệt, những người phụ nữ của bộ lạc sẽ được cho vào ngủ với các tù nhân. Khi những người phụ nữ này mang thai, thì tù nhân sẽ được cách ly. Lúc đó họ sẽ đợi đến ngày lễ, mà trong ngày lễ đó người tù nhân sẽ bị đem ra hành hình. Và thịt của người tù binh đó sẽ được cắt thành hàng nghìn miếng nhỏ để chia cho tất cả người dân trong bộ lạc ăn...

Giải thích về điều này, Marco nói rằng mục đích của việc phối ngẫu giữa những người phụ nữ trong bộ tộc và các chiến binh bị bắt là nhằm mục đích đa dạng nguồn gien cho bộ lạc. Nhất là họ rất cần gen của các chiến binh từ các bộ lạc khác, những chiến binh được xem là những người khỏe mạnh và gan dạ. Việc ăn một mẩu thịt nhỏ của người tù binh cũng là để tiếp thêm sức mạnh và sự quả cảm cho bộ tộc!!!
Thoáng giật mình, lòng bâng khuâng vu vơ suy nghĩ miên man. Đầu óc tôi như mụ đi, để mặc những suy nghĩ trôi đi trong thế giới mộng mị của tiềm thức...

Thật là khó để phán xét đâu là đúng và sai, đâu là thiện và ác. Chỉ biết rằng một lần nữa trong cuộc đời tôi có thêm những trãi nghiệm về văn hoá, phong tục của người xưa trên vùng đất nam Mỹ xa xôi.
TRẦN VĂN TRƯỜNG