TIN TỨC
“Đồi gió hú” Cũng như bao nhiêu người không còn trẻ khác. Tôi đã có một thời đã từng yêu và thổn thức với những số phận của nhiều nhân vật trong các tác phẩm của ba chị em nhà Bronte. Đó là những quyển sách nỗi tiếng không chỉ ở Anh, mà thậm chí là thế giới. Có những hôm, tôi thức thâu đêm để sống cùng các nhân vật trong các tác phẩm như :Jane Eyre, Đồi gió hú ... Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu sắc từng khắc họa trong tâm trí tôi là tác phẩm Đồi gió hú. Bối cảnh được miêu tả trong tác phẩm là một vùng quê của nước Anh trong giai đoạn nữa đầu thế kỷ thứ 19. Khi ấy, mặc dù tôi chưa từng bao giờ đến nước Anh. Nhưng qua những trang sách của Emily Bronte. Tôi như lạc vào thế giới của 3 chị em nhà Bronte đang sống. Cứ thế, tôi không chỉ đắm chìm trong khung cảnh của vùng quê nghèo ấy, mà tôi còn cảm nhận một cách sâu sắc những mất mát đau thương mà Emily Bronte khắc lên tâm hồn cùng tính cách của mỗi nhân vật. Ắt hẵn, Emily cũng mang một tâm hồn trĩu nặng. Đó là việc phải chứng kiến những cái chết đột ngột, không chỉ của người lớn mà còn của nhiều đứa trẻ trong làng. Chúng lại diễn ra với tốc độ chóng vánh. Tôi như cảm nhận được một bầu không khí tang thương nặng nề bao trùm lên ngôi làng bé nhỏ tội nghiệp. Hình ảnh những người lớn vội vàng khiêng chiếc quan tài đi về hướng nghĩa trang. Và dưới bầu trời u ám của buổi chiều tàn. Trời sắp đổ mưa, họ thất thiểu chôn nhanh. Và rồi cũng vội vàng về nhanh như khi đến. Không ai nói với ai một lời nào. Những khuôn mặt bơ phờ, kiệt sức, đớn đau đến tội nghiệp... Và hôm nay, khi có dịp quay về thăm lại nước Anh. Chúng tôi dành thời gian để ghé lại thị trấn Haworth, thuộc thành phố Bradford, nằm ở phía tây hạt Yorkshire. Nơi có ngôi làng mà các nữ văn sĩ của chị e nhà Bronte đã sống và viết nên những tác phẩm nổi tiếng. Những ngôi nhà ẩn mình trên những rặng cây đang chuyển sang sắc vàng. Mùa thu đã về. Gió ngoài trời vẫn nhẹ nhàng thổi buốt lên mặt lữ khách. Bầu trời vẫn trong xanh. Chỉ tay về phía ngọn đồi, người hdv địa phương cho chúng tôi biết, nơi có những rặng cây xa xa là nơi trang trại thả gia súc của gia đình Bronte, gần đấy có một ngọn thác nhỏ. Đó là nơi các chị em Bronte rất thích đi dạo trong những ngày rảnh rỗi....



Lên xe, chúng tôi quay về ngôi nhà. Nơi mà chị em nhà Bronte sinh sống sau khi bố cô di cư từ Ái Nhĩ Lan sang Anh sinh sống. Đó là một căn nhà khá đẹp và khang trang. Trong phòng vẫn còn các vật dụng. Đặc biệt còn khá nhiều sách vở và tranh vẽ của người em trai của gia đình Bronte. Qua những nét vẽ, cho ta thấy đó là một chàng trai đa tài nhưng cũng sớm giã từ cuộc sống bởi chứng nghiện rượu. Cách ngôi nhà không xa là một nghĩa trang cổ. Đó là nơi mà từ trên cửa sổ phòng mình, Emily Bronte đã nhìn thấy những xác người chôn vội bị nước mưa làm cho trồi lên khỏi mặt đất. Ngày đó người dân nơi đây có thói quen chôn xác nhiều người thân trong cùng một ngôi mộ. Và có lẽ, điều này cũng là một trong những nguyên nhân gây ra dịch bệnh cho người dân nơi đây trong quá khứ. Bởi vì bên dưới ngọn đồi này là dòng sông, nơi cung cấp nguồn nước cho dân làng... Bên trái nghĩa trang là ngôi trường mà các chị em nhà Bronte từng học và cũng là nơi sau này họ dạy học. Không xa, nằm trước nghĩa trang là một ngôi nhà thờ tin lành. Đây là nơi mà cha của các chị em nhà Bronte làm mục sư cai quản giáo phận. Ngôi nhà thờ đã qua nhiều lần trùng tu. Tại khu chính của nhà thờ là nơi chôn cất cha của các văn sĩ cũng như Charlotte và Emily. Riêng Ann thì mất và chôn nơi khác. Thoáng lặng mình, tôi như chợt thấy đâu đây hình bóng của các chị em nhà Bronte đầy tài hoa nhưng bạc mệnh. Cuộc sống của họ trên đời này tuy hơi ngắn ngủi. Nhưng họ đã để lại cho đời những tác phẩm sống cùng năm tháng. Họ đã góp vào làng văn học Anh như những nữ văn sĩ đầu tiên. Phải chăng, thân xác của họ đã mất đi. Nhưng những gì họ đã để lại cho người đời thì sống mãi!
TRẦN VĂN TRƯỜNG


