TIN TỨC
Chặng đường thứ nhất : Kazastan
Mặc dù đã hơn một lần đến với đất nước Kazastan, nhưng mỗi lần đến thăm đất nước rộng lớn của vùng trung á này thì trong tôi lại là những xúc cảm khác nhau.

Khi bạn đến đây vào mùa đông lạnh lẽo, vùng đất này toát lên vẻ đẹp thuần khiết trắng tinh khôi. Vào mùa hè, vùng đất này là của những đồng cỏ mượt mà, những thảo nguyên xanh ngát, những hồ nước trong xanh biêng biếc đến nao lòng. Những cái hồ ẩn mình bên cạnh rừng cây vân sam tuyệt đẹp.
Và hơn thế, Kazastan còn quyến rũ chúng tôi bởi những người dân quê đôn hậu hiền hoà hiếu khách dễ thương.

HÀNH TRÌNH ĐẾN HỒ KOLSAI
Từ Almaty, thành phố của những quả táo, chúng tôi vượt chặng đường gần 200 km để đến công viên quốc gia Kolsay.
Từ cổng công viên , tiếp tục vượt qua thêm một chặng khoảng 18km đường đất gồ ghề đèo dốc quanh co, chúng tôi đến hồ Kolsay. Từ trên cao nhìn xuống mặt hồ Kolsay phẳng lặng và xanh ngắt. Một khu rừng vân sam xanh mướt soi bóng xuống mặt hồ. Mặc dù đang là mùa hè nhưng nhiệt độ nơi đây khá mát mẽ, hơi gió lành lạnh từ hồ thổi nhè nhẹ mơn man. Một cảm giác khoan thai, nhẹ nhàng.
Cách hồ Kolsay khoảng 1h đi xe, chúng tôi đến hồ Kendy. Từ bãi đỗ xe chúng tôi đi bộ thêm khoảng 3km, băng qua những đoạn đường quanh co khi lên khi xuống chập chùng có nhiều cỏ cây xanh mướt. Chúng tôi đang đứng trước mặt hồ Kandy. Nước ở hồ xanh một màu xanh khá đậm tựa màu Ngọc Bích. Nơi đây từng là một khe núi có rừng cây vân sam xanh mướt, nhưng trận động đất xảy ra vào năm 1911 đã biến khe núi trở thành lòng hồ. Những cây vân sam bị nước bao vây xung quanh chết khô, chúng vẫn nằm giữa hồ ngọn chỉa thẳng lên trời tạo cho cảnh quan hồ thêm vô cùng đặc sắc tựa một rừng chông.

Trong khu vực lân cận vườn quốc gia cư dân cũng còn khá thưa thớt. Hầu như không hề có quán xá hay nhà hàng phục vụ khách du lịch. Chúng tôi được sắp xếp ăn trưa tại nhà của một người dân địa phương, đó là một trãi nghiệm khá tuyệt vời. Những món ăn truyền thống theo kiểu Kazastan được chuẩn bị bởi gia chủ. Bà gần như tự tay làm phần lớn các món ăn cho chúng tôi thưởng thức. Từ tô súp cà chua nóng cho đến món chính là một bát mì thịt bò thơm lừng đậm đà kèm một ít hương vị quế,hồi thoang thoảng xông lên mũi khá dễ chịu. Món tráng miệng ngoài bánh ngọt còn có các loại phô mai và chese vừa mới làm còn thơm mùi tươi mới.
Cô chủ nhà có đôi mắt bé trên khuôn mặt bầu bĩnh đặc trưng của người Kazastan, bà khá tháo vát và nhanh nhẹn. Trong suốt buổi ăn mà luôn quan sát để xem chúng tôi cần gì là lập tức đến hỗ trợ. Mặc dù thức ăn của bà nấu khá ngon, nhưng sau những ngày ăn món địa phương thì chúng tôi cũng bắt đầu nhớ mùi vị món Việt. Vì hôm sau, khi quay về từ trên hồ thì đây là con đường độc đạo duy nhất mà chúng tôi sẽ phải đi qua. Chúng tôi quyết định vẫn dùng bữa trưa tại đây. Ngoài những món của bà chuẩn bị, thì chúng tôi quyết định nhờ bà chuẩn bị cho chúng tôi nguyên liệu để nấu thêm nồi súp gà theo kiểu Việt Nam.

Không chỉ vui vẽ nhận lời mà bà còn giúp chúng tôi sơ chế thịt gà và rau củ theo yêu cầu. Kết quả là chúng tôi đã có một buổi trưa vô cùng thịnh soạn và ngon miệng. Bên tô súp gà nóng hổi thơm mùi hành lá và bắp cải thái mỏng, chúng tôi sì xụp ăn tô súp gà giữa vùng nông thôn trên núi cao của Kazastan mà cảm thấy gần gũi thân thương như đang ở quê nhà.

Chuẩn bị lên xe, chúng tôi chia tay bà trong niềm luyến lưu thân thương. Dẫu biết cuộc đời của những người yêu thích du lịch là chuỗi kết nối của những chuyến đi qua nhiều vùng đất lạ với những con người xa lạ. Có khi trong suốt cả cuộc đời chúng ta chỉ gặp họ một lần duy nhất trong đời để rồi lãng quên. Nhưng với sự ân cần thân thiện của người phụ nữ thôn quê nơi xa xôi hẽo lánh Kazastan này đã để lại cho chúng tôi những ấn tượng khó thể phai mờ.

TRẦN VĂN TRƯỜNG